Buổi Tiệc Đêm Rằm Trung Thu Ở Bắc Kinh
Ngân Tranh Cư Sĩ

Muà Thu năm đó, sau khi nhận cống phẩm do sứ thần nước Việt mang dâng nạp cho thiên triều theo tục lệ hàng năm, Hồ Cẩm vương của Tần quốc cảm thấy "hồ hởi phấn khởi" bằng chọn ngày rằm tháng Tám ban yến tiệc trong Ngự Hoa Viên cho bọn bề tôi .
Sau vài tuần rượu Bồ Đào được rót trong ly Dạ Quang, Hồ Cẩm vương ngửa mặt nh́n trăng sáng vằng vặc trên nền trời rồi cười lớn một hồi lâu . Bọn bề tôi ngơ ngác nh́n nhau rồi cười phụ họa . 
Quan thượng thư bộ lễ là Ôn Bảo chờ cho Hồ Vương cười xong mới đứng lên thưa:
-Chúng thần ngu muội, xin bệ hạ cho biết điều ǵ làm cho bệ hạ cao hứng vậy ?
-Chuyện dài . Chuyện dài . Hồ Cẩm vương làm ra vẻ bí mật .
-Những việc chúng ta thực hiện trong một thời gian ngắn nhưng tiền nhân của chúng ta phải mất liên tục hơn 2000 năm với bao nhiêu xương máu vẫn không làm nỗi . Các khanh có biết đó là việc ǵ chăng ?
Quần thần ngơ ngác nh́n nhau, th́ thầm bàn tán nhưng trong nhất thời không ai có một khái niệm về chuyện ǵ mà tổ tiển của họ phải mất đến 2000 năm mà vẫn không thực hiện được .
Hồ Cẩm vương nâng ly rượu Bồ Đào lên nốc cái "ực", tiếp:
-Chư khanh gia có biết trong 1000 năm trở lại đây phiên thuộc nào của thiên triều cứng đầu, dũng mănh, "khó chơi" nhất không ?
Câu hỏi đơn giản nhưng tạo ra một gịng điện cực mạnh chạy khắp châu thân của đám văn vơ quần thần đang ngồi bên dưới . Có tiếng ly vỡ trên sàn gạch . Có tiếng chén đũa rơi trên nền đá . Có những bàn chân bước đi trong vô thức hướng về lối ra của Ngự Hoa Viên, và có tiếng nói trong xôn xao - hớt hăi "An Nam. An Nam" .
Như hiểu được tâm lư sợ hăi khi nhắc đến 2 chữ "An Nam" được truyền thừa từ bao đời trong dân gian cũng như trong bọn văn thần - vơ tướng từ các tiền triều, Hồ Cẩm vương mĩm cười, phán:
-B́nh tĩnh . Chư khanh gia hăy b́nh tĩnh . B́nh tĩnh nghe trẫm phân tích .
Tuy đă qua phản ứng tâm lư theo quán tính nhưng bọn bề tôi có đứa vẫn thấy lạnh run lập cập mặc dù dưới cái nóng tháng Tám vô cùng oai bức của mùa Thu Bắc Kinh .
Đợi mọi người yên vị trở lại, nhà Vua tiếp:
-Trẫm thông cảm nỗi sợ hăi của chư khanh khi th́nh ĺnh có người nhắc đến tên "An Nam", nhưng "An Nam" đă là chuyện của qúa khứ rồi, nước Việt ngày nay không phải là An Nam của ngày xưa!

Quan Ngự Sử Bất B́nh tâu:
-Hoàng thượng anh minh . Việt quốc ngày nay không phải là An Nam quốc ngày xưa . Nỗi sợ hăi nhất thời của chúng thần là do sự di truyền vốn có từ trong tiềm thức thôi . Xin hoàng thượng trách phạt .

Đưa tay ra hiệu cho bọn bề tôi im lặng lắng nghe, Hồ Cẩm vương chậm răi phân tích:
- Trong khoảng ngàn năm trở laị đây, kể từ thời Tống Thái Tổ Triệu Khuông Dẫn lập nên nhà Tống, rồi đến nhà Nguyên, nhà Minh và cuối cùng là nhà Thanh, chưa có lần nào thiên triều đắc ư được ở An Nam cả. Mỗi lần đại binh "Hoa quân nhập Việt" th́ xứ man di rừng rú đó lại xuất hiện vài tên thật kiệt liệt làm cho ta hao binh tổn tướng, thua xác xơ không c̣n manh giáp và ôm mối nhục bại trận trở về bên nầy quan ải . Tiền nhân của chúng ta được cái ǵ ? Bọn An Nam không mất một tấc đất, một thước sông, vẫn "hùng cứ một phương" và xưng Đế hẳn ḥi . Vài năm thí cho thiên triều vài ngà voi, bạch tượng, trầm hương như cho qùa bọn trẻ con tinh nghịch để chúng đừng phá phách. 
Nhà Tống động binh 2 lần, bên đó lại nhảy ra 2 tên Lê Hoàn, Lư Thường Kiệt; quân binh nhà Nguyên với sức mạnh dời núi lấp biển 3 lần vượt Nam Quan, bọn An Nam lại có Trần Thủ Độ, Trần Hưng Đạo, Trần Khánh Dư, Trần Quang Khải, Trần Nhật Duật, Phạm Ngũ Lăo...Nhà Minh ngồi chưa ấm đít ở Giao Chỉ lại ḷi ra Lê Lợi - Nguyễn Trăi đánh cho ta "tan tác chim muông", cho "suối máu Lănh Câu nước sông rền rĩ, thành xương Đan Xá cỏ nội đầm đ́a" . Đến đời nhà Thanh . Vơ công đưới đời Càng Long là số một ṿm trời: Tây Hạ, Hồi, Mông, Măn đều được thu phục, mở rộng biên cương đến tận những chân trời xa, nhưng đến An Nam th́ thảm bại đau đớn . Tên Nguyễn Huệ nhà quê nào đó chỉ trong 5 ngày mà đánh cho đoàn hùng binh 20 vạn tan tành, chỉ c̣n lại mấy mống ḿnh đầy thương tích chạy về tới Vân Nam . H́nh ảnh chủ tướng Tôn Sĩ Nghị đầu trần, cởi ngựa không yên cương, mặc đồ ngủ pajamas nửa đêm chạy từ Thăng Long thành về bên nầy quan ải “c̣n đổ mồ hôi, chưa thôi trống ngực”, trông chướng mắt và tức cười đếch chịu nỗi .
Hồ Cẩm vương ngừng một lác để lấy hơi và cũng để bọn bề tôi bên dưới có th́ giờ tiêu hóa những điều ḿnh nói . C̣n đám văn vơ quần thần miệng há hốc như đang cố uống lấy những lời vàng ngọc của đấng chí tôn . Bàn tiệc im lặng như tờ . Tiếng rơi của chiếc lá ngô đồng vừa ĺa cành nghe rỏ mồn một . 
Nốc cạn thêm cốc rượu, Nhà Vua tiếp:
-Chư khanh gia có biết tại sao tiền nhân của chúng ta hết triều nầy đến triều khác đều thua xiển liểng ở phương Nam không?
Cả bọn cùng tâu:
-Chúng thần ngu mụi . Xin được nghe thánh ư .
- Có nhiều nguyên nhân . Bỏ qua các nguyên nhân có tính thần linh - huyền bí trong huyền sử như linh khí hội tụ ở Nam Bang, rùa Thần hay tướng nhà Trời giúp sức, trẫm sẽ phân tích dựa trên sử liệu .
Thời hồng hoang của lịch sử, quanh vùng Động Đ́nh Hồ có cả trăm bộ lạc sinh sống, được sau nầy gọi là Bách Việt . Hán tộc của chúng ta từ vùng Hoa Hạ vào chiếm Trung Nguyên, gặp sự chống cự của các sắc tộc khác th́ tiêu diệt hay t́m cách Hán Hóa . Hầu hết các bộ lạc của Bách Việt bị tổ tiên của chúng ta xóa sổ hết, chỉ có một nhóm gọi là Lạc Việt không chịu khuất phục, cương quyết giữ lấy căn cước của họ đến cùng . Họ di chuyển về phương Nam, qua thời gian h́nh thành một vương quốc mới, một tổ quốc riêng gọi là Văn Lang ở vùng đồng bằng sông Hồng Hà.

Không khí buổi tiệc trong Vọng Nguyệt Lâu ở Ngự Hoa Viên vẫn yên phăng phắc . Cao lương mỹ vị đầy bàn nhưng không ai đụng tới v́ chăm chú lắng nghe lời của Hồ Cẩm vương . Họ không ngờ hoàng đế của họ lại "sính" sử và "anh minh" đến như vậy . 

Nh́n ánh trăng sáng lunh linh, Hồ vương thở dài:
-Không phải là tiền nhân của chúng ta không có kế sách hay, cũng không phải là binh hèn tướng nhác . Mà nguyên nhân chính là giống dân đó có tinh thần tự chủ qúa tuyệt vời, ư chí quật cường mạnh mẽ, tinh thần bất khuất và rất dũng mănh trên sa trường . Những đặc điểm ấy tạo thành một bức tường vô h́nh chận đứng các cuộc xâm lấn của tổ tiên chúng ta xuyên suốt lịch sử mấy ngàn năm mở nước và giữ nước của ho .
Chư khanh có biết, từ lúc Phục Ba Tướng Quân dựng trụ đồng cho đến cuối thế kỷ thứ 19, ngót ngét 2 ngàn năm ấy, giới sử quan của Việt quốc liệt kê bao nhiêu tên bán nước thuộc loại tầm cở không ? Chỉ có 2 tên . 2 ngàn năm mà chỉ có 2 tên thôi . Đó là Trần Ích Tắc v́ tranh dành vương vị với cháu nên theo triều đ́nh nhà Nguyên; người thứ 2 là ông vua 20 tuổi Lê Chiêu Thống v́ đường cùng mới chạy qua nhờ vua Càng Long mang quân qua giúp dành lại ngai vàng . Mang tiếng là cơng rắn cắn gà nhà nhưng 2 ông Hoàng đó chỉ muốn nhờ vào thế lực thiên triều để đoạt lại vương vị thôi, và nếu thành công th́ thần phục với cống phẩm hàng năm chứ chẳng bao giờ ta có thêm một tấc đất nào cả .
Nhưng bây giờ lại khác . Từ Chính Mi, Thập Cúc, Hoạn Lợn Đỗ Thập , Phiêu Phưởng tướng quân, Độc Nhăn tướng quân, Đức Mạch, Tam Bất Dũng, Phạm Ngủ Lộ, Lê Ngu Xuẩn...trong ṿng 7 thập niên mà sử có thể ghi hàng trăm tên bán nước từ Vua cho tới các quan đại thần trong triều .
Đào Cẩm vương ngừng độc thoại, uống một hơi mấy ly liền rồi cười càng lớn hơn:
-Trời giúp ta . Trời giúp ta . Bất chiến tự nhiên thành . Phen này lịch sử khó mà tái diễn lại lắm .
Như lây cái cao hứng của Hồ Cẩm Vương và một viễn tượng chiến thắng huy hoàng trước mắt, bọn bề tôi hí hửng vui cười, đồng tâu:
- Hoàng thượng sáng suốt . Chúng thần không ai b́ kịp .

Hồ Cẩm vương lại cao giọng:
-Từ ngày Chính Mi vương mang sách của Mác Xít ma vương mà hắn gọi là "chiếc cẩm nang thần kỳ " từ xứ Nga La Tư về dạy bên An Nam th́ cục diện hoàn toàn thay đổi: Nó biến một dân tộc có truyền thống anh hùng - bất khuất, luôn luôn đặt lẽ sanh tồn của tổ quốc - giống ṇi lên trên quyền lợi cá nhân trong suốt mấy ngàn năm qua trở thành một bọn sợ sệt, hèn nhác; dân khí tiêu tan, tinh thần bạc nhược, ic'h kỷ và chia rẽ . C̣n đám quan lại cai trị từ dưới lên trên đều là bọn thất học, tham lam, trân tráo, sẳn sàng làm bất cứ điều tàn ác để giữ địa vị thống trị và làm bất cứ điều ǵ để thu lợi, cho dù điều vô liêm sỉ nhất .
Đêm về khuya trăng càng lạnh nhưng Hồ Cẩm vương càng nói càng hăng; càng hăng càng uống mạnh . Hai tay nhà vua nâng hủ rượu Bồ Đào lên uống ừng ực một hơi dài, rượu tràn xuống cổ từng ḍng làm cho vạt long bào phía trước sủng ướt .

Quan Hộ Bộ thương thư thấy vậy qú tâu:
-Muôn tâu bệ ha . Mong bệ hạ đừng uống qúa nhiều mà hại đến long thể .

Hồ Cẩm vương khoát tay rồi tiếp:
-Sau khi bọn người ở xứ Nga La Tư ném cổ thư của Mac-Xít ma vương vào sọt rác th́ đám quần thần ở Việt quốc bấn loạn, sở hăi như tử tội sắp đưa ra pháp trường . Trận cuồng phong "diễn tiến hoài b́nh" từ xứ Đoài đang từ từ thổi tới mà chạy theo sau là bọn Mỹ Lệ Hoa làm áp lực thêm . Theo bọn Mỹ Lệ Hoa th́ mất ngai vàng, là tự tử, c̣n chạy về ôm chân khóc lóc với thiên triều th́ bọn chúng sợ mất nước . Cuối cùng quần thần Việt quốc chấp nhận thà mất nước nhưng c̣n tiếp tục làm quan và c̣n quyền lợi vẫn hơn là mất ngai vàng .
Biết được tử huyệt nầy của bọn quần thần Việt quốc, tiên đế tuần du phương Nam và cho gọi bọn Thập Cúc vương, quan tể tướng là Hoạn Lợn Đỗ Thập, bọn lăo thần như Phạm Ngũ Lộ, Vơ Bất Nguyên Giáp đến hội kiến ở Thành Đô .
Bọn đó như lũ người đang sắp chết ch́m, ta liệng cho cái phao cứu mạng th́ muốn ǵ được nấy . Từ đó, để được thiên triều che chở, mỗi lần hội kiến với bọn phiên thuộc An Nam chúng đều cắt đất, cắt biển dâng cho ta kèm theo sổ quân binh, hộ tịch . Ta cho thần dân của thiên triều ào ạt qua đó chiếm lấy mái nhà Tây Nguyên, chiếm hết rừng núi, chiếm những vùng đắc địa, lấy hết đàn bà con gái bên đó làm vợ, sanh con và thành lập những khu tô giới hay vùng tự trị. 
Hồ Cẩm vương càng nói bọn bề tôi càng sướng run người . Quan Binh Bộ Thượng Thư quên là ḿnh đang ngồi trước mặt hoàng đế, quên lễ quân thần, đập mạnh tay xuống bàn tiệc la lớn:
-Uống . Chúng ta phải uống cho điên đảo càn khôn đêm nay .
Nói xong ôm hủ rượu tu một hơi dài làm bọn đồng liêu sợ hăi nh́n nhau .

Biết bị hố, hắn vội quỳ tâu:
-Trong lúc qúa cao hứng, thần quên kiềm chế nên thất lễ với bệ hạ, xin được trách phạt .
Hồ Cẩm vương dễ dăi:
- Nếu khanh là Tưởng Hùng th́ trẫm cũng làm được Sở Trang Vương vậy . Hơn nữa đêm nay trẫm không có nàng Hứa Cơ bên cạnh . Lỗi của khanh nhỏ hơn Tưởng Hùng mà . Vua tôi chúng ta cùng vui say đêm nay .
Nói xong, nhà vua cũng ôm hủ rượu lên tu một hơi dài, rồi tiếp tục nói:
- Có trời giúp ta thực hiện sách lược Tàm Thực . Bọn vua tôi bên đó bây giờ chỉ biết lo ôm lấy quyền lực và hưởng thụ được ngày nào hay ngày đó . Dân khí bạc nhược, dân sinh khốn đốn . Tất cả các cao điểm có tầm chiến lược về mặt pḥng thủ đọc theo các quan ải đă làm cho tiền nhân chúng ta khó khăn vượt qua nay đă bị chúng ta chiếm sạch . Trên cạn quân ta gỉa dạng thường dân đóng khắp Việt quốc, c̣n ở Nam Hải th́ Lưỡi Rồng của trẫm liếm sát bờ biển biến "giấc mơ ra biển lớn" của bọn chúng thành ảo tưởng . Ngư dân của An Nam ra qúa 12 hải lư là bị Nam Hải hạm đội của trẫm cướp sạch, giết sạch .
Chờ nha Vua ngừng nói, Hải Nam Đô Đốc Chu Ngốc vội tâu:
-Thần nghe nói là bọn An Nam đang chỉnh đốn binh mă, tái trang bị lại hải đội, mua máy bay chiến đấu và tàu chiến, tàu lặn của xứ Nga La Tư, không biết để làm ǵ ?

Đào Cẩm vương cười ha hả:
-Không ngờ kế của trẫm không những gạt được bọn dân đen ở An Nam, mà c̣n qua mặt luôn cả một biên trấn tướng quân lừng danh của trẫm .
Vài năm trước Việt vương Đức Mạch và quan tể tướng Tam Bất Dũng qua đây ôm chân trẫm khóc lóc rất thảm thiết . Họ dâng sớ tâu là đám trẻ bên đó xuống đường chống đối thiên triều, chống lại việc hải quân của ta bắn giết ngư dân An Nam, đ̣i lại hải đảo, lănh hải và đất đai đă dâng nộp cho ta . Họ sợ việc chống đối của bọn trẻ trở thành phong trào lan rộng như vết dầu loang rồi không kiểm soát được, sợ tạo ra khí thế Diên Hồng để rồi mỗi đứa dân đen An Nam đều thích vào tay 2 chữ "Sát Tàu", như "Sát Thát" vào thời nhà Trần đánh nhau với nhà Nguyên . 
Trẫm mới vỗ về phủ dụ, an ủi và cho mật kế để thi hành: 
Một, trước mắt phải trừng trị, đàn áp thẳng tay đứa nào dám chống lại quyền lợi của thiên triều, cấm cả nước An Nam không được nêu đích danh tàu hải quân của trẫm trong các vụ cướp giết ngư phủ của họ ngoài Nam Hải, mà chỉ được cho phép gọi là "tàu lạ" thôi; cấm tuyệt đề cập đến chuyện "Hoàng sa - Trường sa là của Việt Nam"; đừng để tinh thần yêu nước, tinh thần bất khuất của tổ tiên bọn họ sống trở lại .

Hai, để xoa dịu dư luận đang phẩn nộ và ru ngủ bọn dân đen An Nam, để họ sống trong ảo tưởng rằng triều đ́nh nhà Việt chúng nó đang chuẩn bị binh mă, củng cố lại sức mạnh quân đội để một ngày nào đó sẽ thư hùng cùng chúng ta một trận ngoài Nam Hải nhằm thu hồi phần biển - đảo đă dâng cho ta lúc trước, và sau hết là rửa đi mối nhục hèn yếu lâu nay, trẫm mới ra lệnh cho quần thần Việt quốc ồn ào qua bên xứ Nga La Tư mua vũ khí - tàu bay - tàu chiến . Trẫm cũng bày kế là phải làm cho thật rùm beng lên, nhờ báo chí bên xứ Nga La Tư quảng cáo om ṣm về chuyện nầy, c̣n 1000 tờ báo bên xứ An Nam phải chạy cho hết ga, thổi phồng việc củng cố binh bị của triều đ́nh Việt quốc . 
Làm vậy mới dụ được bọn đó tạm thời nhẫn nhục chịu đựng để chờ măi cái ngày đủ súng - đủ tàu và đủ mạnh để thư hùng với trẫm . 
Phiêu Kỵ tướng Quân Diệp Kiếm Cơm lo lắng:
-Bày nó trang bị quân đội như vậy, rồi nó mạnh lên thiệt sẽ gây bất lợi cho ta .

Hồ Cẩm vương lại cười, giải thích:
-Có đời nào trẫm cho kế để hại lại trẫm bao giờ . Cốt yếu là để mua thời gian thôi . Để giấc mộng phục quốc của dân An Nam c̣n sống mà tạm thời nhẫn nhục, không quậy phá gây khó khăn cho bọn vua tôi Việt quốc thôi . Ồn ào nói mua mấy chục máy bay chiến đấu, tàu chiến, tàu ngầm nhưng thực ra có vài chiếc tượng trưng, vũ khí trang bị lại là thứ second hand hay đồ dỏm .Giấc mộng 20 năm sau sẽ đủ mạnh chống lại ta th́ lúc đó cả dải đất từ Mục Nam Quan tới Hà Tiên Trấn đă trở thành quận Giao Chỉ của trẫm .
Quần thần sung sướng qúa . Cả bọn sụp lạy tung hô:

-Ḥang Thượng anh minh . Hoàng Thượng vạn tuế .

Trăng tṛn đang treo lơ lững giữa nền trời tỏa ánh sáng dịu dàng, huyền ảo . Từng cơn gío thoảng mang theo cái lành lạnh của sương khuya và hương thơm của muôn loài hoa bên ngoài Ngự Hoa Viên vào trong Vọng Nguyệt Lâu . 
Khách dạ hành trên những con đường vắng vẽ gần đó nghe văng vẳng trong gío đêm tiếng hô của vua tôi nước Tần vọng lại từ Ngự Hoa Viên:
- Giao Chỉ là của ta . Việt quốc là Giao Chỉ; là của ta .

Ngân Tranh Tiểu Trúc Thư Trang
Tháng 3-2010

Ngân Tranh Cư Sĩ