ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM TRONG CƠN LỐC DÂN CHỦ

Phan Văn Song

 

T̀M TÍNH CHÁNH THỐNG MÀ KHÔNG CẦN DÂN CHỦ ?

 1.- CƠN LỐC DÂN CHỦ NĂM 2006.-

 Năm 2006 bắt đầu bằng những cuôc biểu t́nh kéo dài cả tháng giêng của công nhơn các xí nghiệp tư, và cả công nhơn các xí nghiệp Nhà nước. Lần đầu tiên ở một nước xă hội chủ nghĩa có những cuộc đ́nh công to lớn như vậy. Công đoàn Nhà nước đáng lư binh vực, bảo vệ quyền lợi công nhơn, lại đứng về phe chủ nhơn, binh vực quyền lợi của chủ nhơn ngoại quốc và đàn áp công nhơn lao động Việt Nam, 300 người bị bắt đến ngày nay vẫn biệt tin.

 Rồi cũng trong mấy ngày đầu năm qua, tại trường Đại học Cần Thơ, truyền đơn bướm bướm được tung ra đ̣i “trả quyền người Dân cho Nhơn dân Việt Nam”.

Rồi Nhóm Tập Hợp Dân Chủ ra đời; rồi Đảng Thăng Tiến ra mắt; rồi Đảng Dân Chủ phục hoạt; tiếp theo là Phong Trào Công Nông, rồi một Công Đoàn độc lập cũng đă được thành lập.

 Hàng loạt những bài phát biểu chánh kiến của những nhà đấu tranh cho Nhơn quyền, Dân quyền, Dân chủ được tung ra... Hàng ngàn chữ kư, hàng ngàn người hưởng ứng đứng ra đ̣i “Nhà cầm quyền hăy trả quyền phát biểu, quyền ngôn luận, quyền tư tưởng, quyền tín ngưỡng lại cho người Dân”.

 Ở Hải ngoại, ngoài những phản ứng thường lệ của cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản đă luôn luôn đấu tranh đ̣i Đảng Cộng sản độc tài trả lại quyền Tự quyết, trả lại Tự Do và Công Bằng cho Dân tộc Việt Nam; một số sanh viên Việt kiều du học cùng một số không ít Việt kiều của Cộng ḥa Xă hội chủ nghĩa Việt Nam đồng loạt đứng lên thành một Tập Hợp Thanh Niên Dân Chủ trong và ngoài nước, công khai tranh đấu đ̣i Dân chủ hóa Việt Nam sớm, hầu Phát triển hữu hiệu, theo đuổi kịp Khoa học, mới mong đem lại sự giàu mạnh cho đất nước.

 Năm 2006 thật sự là một năm nhiều đ̣i hỏi sôi nổi về Dân Chủ ở Việt Nam. Có thể nói đó là một năm của “trăm hoa Dân chủ” đua nở trên toàn cơi Việt Nam. Các nhà đối kháng đấu tranh Dân Chủ ở Việt Nam không c̣n sợ sệt nữa, họ đối kháng công khai, bất chấp mọi sự đàn áp thô bạo của Công An, họ ngang nhiên chịu đựng tất cả các thủ đoạn hành hung như bóp cỗ, bịt miệng hay những trận đ̣n dùi cui.

 Trong không khí tranh chấp gay gắt giữa lực lượng đấu tranh Dân Chủ của Nhơn Dân Việt Nam với Nhà nước cộng sản, các cường quốc lại tặng cho đương quyền Việt Nam một món quà. Phải chăng các vị lănh đạo các cường quốc thế giới đang tin tưởng nhà cầm quyền CHXHCN Việt Nam nay đă đủ trưởng thành về mặt hiểu biết và đạo lư để được phép gia  nhập Làng Thương mại thế giới ” ?

 Tháng mười một, Việt Nam tổ chức thành công Hội nghị thượng đỉnh APEC. Cuối năm, Việt Nam vào WTO.

 Nhận món quà hằng từ lâu mỏi ṃn mong đợi, nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam đang thật sự sung sướng hay đang lo lắng ?

 Hà Nội sẽ cho mọi người thấy sự thật trong những ngày tới. !

 2.- ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM, NHÀ CẦM QUYỀN CHXHCN/VN MẤT ĐỊNH HƯỚNG.-

 Nhắc lại chuyện xưa, nhưng không lâu lắm:

 Năm 1975, Miền Nam sụp đổ quá nhanh, nhà cầm quyền Miền Bắc và Đảng Cộng sản say men chiến thắng, đầu óc quay cuồng nên vụng về áp dụng một chánh sách sắt máu và hận thù trừng phạt dân chúng Miền Nam, chủ trương này đă đưa cả nước Việt Nam đi lùi vào bóng tối nhơn loại thay v́ thực sự thể hiện đoàn kết toàn dân, xây dựng đất nước.

 Ngày hôm nay, nhờ t́nh thế đẩy đưa, trong tíc tắc, bổng may mắn thoát khỏi danh sách CPC; tổ chức thành công APEC; gia nhập WTO; đi gặp Đức Giáo Hoàng,… những người cầm quyền Hà Nội và Đảng Cộng sản Việt Nam đang t́m thế quốc tế mong duy tŕ chế độ, không c̣n dựa vào thuyết Mác - Lê nữa, họ hy vọng với thế “lăng ba vi bộ” này có thể đối phó với “kinh tế thị trường, với tư bản chủ nghĩa, với dân chủ hoá” đang hung hăn tấn công thành lũy cuối cùng của Mac-Lê. Những người cộng sản ở Hà Nội luôn luôn bị ám ảnh : sợ rằng nếu chịu lắng tai nghe lẽ phải, tôn trọng tiếng nói Nhơn quyền, trả quyền Công Dân lại cho Dân sẽ đưa họ đến con đường cùn, bị bức tữ ngay lập tức ? Nên bằng mọi cách họ phải duy tŕ cho kỳ được chế độ độc đảng, độc tài toàn trị như hiện nay !

 Bằng chứng là Hà Nội đă dại dột tung nhanh ra hai chỉ thị, một, của Chánh phủ cấm tuyệt báo tư nhơn hoạt động; một, của Đảng, bắt buộc cả nước phải học tập tư tưởng Hồ Chí Minh. Người dân có cảm tưởng rằng hai chỉ thị ấy là hai lời thú tội về “sự bế tắc”, “sự bó tay”, và đó, cũng là hai lời “tự nhủ”, “tự khuyên” vụng về của Đảng CSVN cho đảng viên.  

Thật là mù quáng, khi đă vào WTO, là vào một tổ chức có phương pháp quản lư thị trường theo khoa học. Tư bản chủ nghĩa tự nó là một khoa học về tư hữu. Báo chí là cơ quan thông tin cần thiết cho phát tŕển, thiếu tự do báo chí là thiếu thông tin về thị trường, tức không theo sát được thị hiếu của khách hàng. Chánh trị chỉ là quan niệm của một nhóm hay một đảng phái nhằm hướng dẫn quốc gia trong sanh hoạt kinh tế với mục đích đem lại phúc lợi cho toàn dân. Đảng Cộng sản Việt Nam phải hiểu là vai tṛ độc quyền chánh trị ngày nay không c̣n nữa,  tư tưởng, lư thuyết của một đảng phái chỉ là  tư tưởng của một nhóm mà thôi.

 Ngay nay Việt Nam chấp nhận luật chơi chung của thế giới, muốn sống c̣n và được vương lên ngang hàng với các nước, không có cách nào khác hơn là phải thay đổi cơ chế, từ bỏ độc tài, đi vào con đường Dân chủ thật sự

 Kinh tế thị trường là cạnh tranh. Không c̣n độc quyền nữa. Và chỉ có cạnh tranh mới đem lại sáng tạo, thực tiễn, hàng có phẩm chất cao, giá  rẻ, có người tiêu thụ nhiều, đem lợi nhuận lại cho người sản xuất. Đảng phái cũng thế, đảng phái cũng chỉ là những món hàng cạnh tranh nhau, đảng phái nào có một chương tŕnh đem lại phúc lợi mà không hao tốn xương máu nhiều, ít hy sanh cho toàn dân Việt Nam,  Đảng ấy sẽ được dân tín nhiệm bầu cho cầm quyền. Trong thị truờng chánh trị cạnh tranh ngày nay, không c̣n là thời gian tranh tối tranh sáng để các Đảng độc ác dùng tay che mắt dân, dùng lời mỵ dân, kêu gọi dân hy sanh, tiêu thổ kháng chiến, hoặc dùng chánh sách khủng bố, cắt cổ, mổ bụng dồn trấu thả trôi sông như thời xa xưa nữa.

 Dân chúng Việt Nam ngày nay cũng đă khác hơn thời thuộc Pháp. Sau trên 60 năm bị Cộng sản Hà Nội lường gạt, người dân Việt Nam đă học quá nhiều điều đáng giá rồi !

 Ngày nay nhơn dân Việt Nam cần những đảng phái, những đoàn thể, những nhà lănh đạo chánh trị với những chương tŕnh minh bạch, trong sáng, với những lối làm việc cụ thể, khoa học. Dân chủ hóa chế độ để có một thể chế đa nguyên, một nền chánh trị đa đảng, đảng cầm quyền được đảng đối lập kiểm soát. Người Dân có quyền phát biểu, phán xét và có cả quyền khởi tố Nhà Nước nếu Nhà Nước không thực thi những quy định luật pháp. Chỉ có Luật Pháp là đứng trên tất cả, trên Nhà nước,  trên cả đảng cầm quyền.

 3.- CHÁNH THỐNG DO NHƠN DÂN.-  

Ngày nay Đảng Cộng sản cầm quyền tại Việt Nam đang đứng trước cơn lốc Dân chủ hóa, kinh tế thị trường hóa, hoàn cầu hóa, nên người ta có cảm tưởng như Đảng Cộng sản đang bị  khủng hoảng lư lịch nên  phải đi t́m chánh thống bằng cách ra nghị quyết bắt cán bộ, đảng viên học lại tập tác phong Hồ Chí Minh, sau khi thấy tư tưởng Hồ Chí Minh không c̣n hiệu lực nữa.

 Muốn có tính chánh thống, Đảng Cộng sản Việt <?xml:namespace prefix = st1 ns = "urn:schemas-microsoft-com:office:smarttags" />Nam phải chứng minh với nhơn dân Việt Nam là một Đảng cầm quyền thực sự bằng cách đứng ra tổ chức bầu cử tự do, có quốc tế kiểm soát .

 Thế nhưng, ngày nay,

 Trong nước, Đảng Cộng sản lại đàn áp nhơn dân để không ai có quyền đặt lại “vai tṛ cầm quyền của Đảng Cộng sản”. C̣n ngoai nước, dùng Ngoại giao o bế mong thế giới nh́n nhận vai tṛ cầm quyền của ḿnh. Tất cả cũng chỉ là tṛ tiếp tục đối trá với nhơn dân nữa mà thôi

 Đảng Cộng sản Việt Nam nên hiểu và nhớ nằm ḷng là tính Chánh thống cũng như lư lịch của ngưới cầm quyền, phải do Nhơn Dân Việt Nam, và chỉ Nhơn Dân Việt Nam có quyền ban cho mà thôi: Bằng Trưng cầu Dân ư. Bằng Phổ thông đầu phiếu.

 Chỉ có Nhơn Dân Việt Nam và Dân tộc Việt Nam mới ban cho cái chánh thống và nh́n nhận cái  lư lịch và cái quyền được cầm quyền cho người cầm quyền ở Việt Nam.

 Tổng thống Bush, Nhơn dân Mỹ, Liên hiệp Ậu Châu, Đức Giáo Hoàng, … và cả Tư tưởng Hồ Chí Minh cũng không đem lại chánh thống và lư lịch cho những người cầm quyền do cướp chánh quyền và giữ chánh quyền bằng bạo lực !

 Hăy bắt đầu tiến tŕnh Dân chủ hóa đất nước bằng cách trao trả quyền Tự quyết lại cho Nhơn dân Việt Nam.

 Hăy chấp nhận Dân chủ hóa như điều kiện để tiến đến Ḥa Giải giữa Nhà Cầm quyền hiện nay với Nhơn dân.

 Có Ḥa giải mới có Ổn định, có Ổn định mới có Phát triển Kinh tế.

 Thế giới của WTO chỉ đầu tư vào những nước có ổn định và có luật lệ minh bạch, có một Công đoàn độc lập, để thương lượng với các chủ nhơn tư bản,  trên thuận dưới ḥa. Nhà nước chỉ là ông trọng tài.

 C̣n có t́nh trạng Công An trị, dùi cui trị th́ không làm sao có Phát triển kinh tế được

 Mong năm Con Heo sẽ thổi đến Việt Nam ngọn gió Dân Chủ ngỏ hầu mang đến Phát triển .

 Hồi Nhơn Sơn

 Cuối Năm Con Chó

Phan Văn Song