SỐNG C̉N VỚI DÂN TỘC

Ngày Thứ Bảy 17 tháng 10 năm 2009, trong buổi giới thiệu hồi kư “Sống C̣n Với Dân Tộc”, cựu Dân Biểu Trương Văn Nguyên có ứng khẩu những lời sau đây.

Kính thưa quư vị,
Tôi tên là Trương Tử Thiên, đó là tên của gia đ́nh, của Bố Mẹ đă đặt cho tôi, nhưng nếu vào Quốc Hội mà t́m th́ chỉ có Dân Biểu Trương Văn Nguyên mà thôi.
Chúng tôi gốc ở tỉnh Phú Yên, thuộc Liên Khu V của Việt Cộng, cho nên sau thỏa ước Genève (1954), chúng tôi phải vào Sàig̣n để lo việc soạn thi lại văn bằng Tú Tài I. Trong lúc đang chăm chú lo việc học thi, th́ Cảnh Sát Đặc Biệt Miền Đông (PSE) của Tống Đ́nh Bắc đến tận lớp học c̣ng tay bọn chúng tôi đưa về bót Catinat.
Qua thời gian tra hỏi, bọn chúng tôi có một số bị giải tỏa rồi đưa về nhốt ở khám đường Chí Ḥa. Ở đây tôi được quen với anh Hà Thúc Kỷ là người anh họ của anh Hà Thúc Kư. Từ ấy tôi quen dần với gia đ́nh Hà Thúc.
Sau năm 1963, anh Hà Thúc Kư được mời giữ chức vụ Tổng Trưởng Bộ Nội Vụ. Từ đó tôi được dịp để nhận xét về nhân vật Hà Thúc Kư. Một thời gian khá dài từ 1963 đến ngày nay, tôi thấy ở nơi đồng chí Hà Thúc Kư có mấy đặc điểm:

1. Không có phu nhân chế: Đồng chí Hà Thúc Kư sinh trưởng từ một vọng tộc ở đất Thần Kinh, đă tốt nghiệp Đại Học. Vợ cũng chẳng thua ǵ về phương diện tầm vóc, về gia thế và khả năng. Thật sự về tâm lư của lớp trẻ, chúng tôi sau năm 1963 mỗi khi trông thấy một vị phu nhân nào xuất hiện th́ chúng tôi không làm sao ngăn được sự ái ngại, hoài nghi... Rồi sau có biến thành Đệ Nhất hoặc Đệ Nhị phu nhân ǵ đó hay không? Trong những cơn ch́m nổi của chính trường, có thật nhiều dịp cần sự hiện diện của phu nhân. Nhưng chẳng thấy Hà Thúc Kư phu nhân đâu cả. Được như vậy không hẳn là do phu quân nghiêm khắc mà một phần chính yếu là do phu nhân không muốn suồng sả, bon chen... trên chính trường và luôn luôn giữ được tính chất khiêm cung của người đàn bà ở đất Thần Kinh triều Nguyễn.
Rất tiếc là hôm nay không có sự hiện diện của chị Hà Thúc Kư để tôi được trực tiếp chuyển đến chị lời trang trọng vinh danh này.

2. Trực giác chính trị: Nhờ vào trực giác nên Newton đă t́m thấy được trọng lực của quả đất và cũng nhờ vào trực giác mà John d’Arc đă nghe được lời kêu gọi Cứu Nước. Sau năm 1975, những đảng viên Đại Việt như Phạm Văn Liễu, Vơ Đại Tôn..., đến những thân cận của Đại Việt như Đề Đốc Hoàng Cơ Minh đều hăng say xông vào đường lối dùng lực lượng, dùng sức mạnh về quân sự để giải phóng Việt Nam. Trong nước, các cuộc nổi dậy, các mật khu đă ào ạt xuất hiện khắp cả từ Nam ra Bắc. Người Việt ở hải ngoại th́ hớn hở, hăng say yểm trợ cho các lực lượng trở về giải phóng quê hương.
Nhưng trước cao trào ấy, ngày 10-12-1976, tại trụ sở của Liên Hiệp Quốc ở Nữu Ước, trong khí trời lạnh như cắt, đồng chí Hà Thúc Kư đă dẫn đầu một cuộc biểu dương của đồng bào Việt Nam đ̣i Nhân Quyền cho dân tộc đang bị bè lũ Việt Cộng thống trị. Đây là một dữ kiện tiêu biểu và gần gũi với chúng ta nhất mà thể hiện được khả năng trực giác của Hà Thúc Kư.
Không xông ra trận mạc dùng súng đạn, dùng sức mạnh để giành lại non sông, đất nước mà đồng chí Hà Thúc Kư nghĩ ngay đến vấn đề Nhân Quyền. Không sát với thực tế, không phù hợp với cao trào quần chúng, quả thật vấn đề Nhân Quyền lúc ấy đă do trực giác đưa đến với đồng chí Hà Thúc Kư. Trực giác một khả năng tối cần thiết đối với các chính trị gia giữ những vai tṛ chủ đạo. Một nhà chiến lược nếu không có trực giác th́ chỉ quanh quẩn chung quanh bên những sự việc đă rồi không thoát ra khỏi được ṿng lẩn quẩn để hướng tới tương lai, hướng theo một lư tưởng thanh cao.
Nhân Quyền chỉ là một trong những vấn đề mà đă thể hiện nhiều nhất về khả năng trực giác của đồng chí Hà Thúc Kư. Cũng v́ khả năng này mà nhiều khi đă biến thành sự lập dị xa rời với hậu thuẫn. Do vậy mà đă có một ít người buộc tội đồng chí Hà Thúc Kư là độc tài, cố chấp.

3. Tính quyết đoán: Theo những lời ong tiếng ve thường gán cho đồng chí Hà Thúc Kư là độc tài. Từ ngữ độc tài thường được sử dụng cho một tập thể, một chính đảng hay một chính quyền. Thực tế trên chính trường, Đại Việt chẳng có bao giờ đứng ra thâu tóm toàn cả một chính quyền. Ngay như thời cụ Nguyễn Hữu Trí giữ chức vụ Thủ Hiến Bắc Việt. Đại Việt Quốc Dân Đảng là một chính đảng đảm trách việc loại trừ Cộng Sản để b́nh trị toàn cả lănh thổ Bắc Việt hữu hiệu nhất. Biết bao nhiêu mạng lưới, biết bao nhiêu đường dây của Cộng Sản thiết trí, cố xâm nhập vào để phá rối cuộc trị an ở Bắc Việt đểu bị phá vỡ và thu phục. Nếu không có sự góp sức của mọi người, sự hưởng ứng của nhiều lực lượng, nhiều thực thể... th́ không thể nào hoàn tất được. Tuy nhiên, có những vấn đề, những sự việc mà cá nhân của đồng chí Hà Thúc Kư cần phải bày tỏ sự quyết tâm bằng thái độ khăng khăng, nhất quyết... Phải chăng đó là sự cấu thành lời ong tiếng ve về cá tính độc tài và như vậy thái độ ấy chẳng qua chỉ là sự kiên định một ư định, một thái độ mà chúng ta thường gọi là “trước sau như một”, không phải là thay đổi, biến chuyển thuần túy theo thực trạng khách quan. Đó chính là tính quyết đoán của một người trong cương vị lănh đạo. Với đức tính này có thể tạo cho người thừa hành một sự tin tưởng vững chắc không c̣n hoài nghi, phân vân.

4. Thời điểm phát hành tác phẩm: Thông thường những hồi kư về chính trị bao giờ cũng rất cần sự phối kiểm, kiểm chứng về nhân vật, sự việc...
Khi tôi mới sang Mỹ, ông Phụ Tá Ngân có điện thoại cho tôi và nhắc nhở: “Hăy mau hoàn tất Đảng sử của Đại Việt Quốc Dân Đảng... để cho các nhân vật được nhắc đến họ c̣n sống mà xác định tính chất trung thực của nó. Mai sau họ chết mất hết rồi lấy đâu mà minh chứng được sự trung thực của tác phẩm...”.
Trong tác phẩm này hẳn nhiên phải nhắc đến, nói đến rất nhiều nhân vật, rất nhiều sự kiện... V́ vậy những điều khen, chê, đúng, sai phải có sự xác nhận của tác giả, đó là lẽ thường t́nh của một tác giả về hồi kư chính trị. Cũng do tính chất này nên mới phát sinh ra thể loại Hồi Kư Chính Trị. Hồi Kư Chính Trị là loại phê b́nh trực diện chứ không phải là nói trộm ở sau lưng. Từ đó nên sự hiện diện của tác giả rất cần thiết trong thể loại này. Hồi kư chính trị là những sự kiện về lịch sử cho nên tác giả của nó là những nhân chứng của lịch sử. Là nhân chứng của lịch sử th́ sự hiện diện là thực tế và tốt đẹp nhất.
Trong một tác phẩm “Hồi kư chính trị” dày cộm thế này chắc chắn là có vô số những nghi vấn, những khúc mắc về nhân vật, về sự kiện mà cần phải có sự xác minh của chính tác giả.
Không có sự hiện diện của chị Hà Thúc Kư trong dịp này thật là một thiếu sót rất lớn lao đối với bộ phận phát hành tác phẩm. Có sự hiện diện của chị Hà Thúc Kư, hy vọng rằng sẽ giải đáp được phần nào về thời điểm phát hành của tác phẩm.

Buổi lễ phát hành vừa tạm kết thúc phần đầu. Mới bước ra đến cửa, đồng chí Hoài Sơn, một đồng chí kỳ cựu nhất của Xứ Bộ Miền Nam nói lớn: “Anh Nguyên ơi, anh nói đúng lắm. Tính t́nh của anh Hà Thúc Kư là quyết đoán chứ không phải là độc tài”.